Get Adobe Flash player

Giờ Ba

 

Tv 119 (120)
Mong ước được bình an
 
Lúc ngặt nghèo, tôi kêu lên cùng Chúa,
Chúa đã thương đáp lời. *
Lạy Chúa, xin Ngài cứu mạng con
khỏi môi miệng điêu ngoa, tấc lưỡi phỉnh phờ.
 
Lưỡi phỉnh phờ kia hỡi,
Chúa sẽ giáng gì xuống ngươi đây,
và còn thêm chi nữa? *
Giáng toàn mũi tên nhọn của người chiến binh,
thêm những hòn than đước đỏ hồng!
 
Thật bất hạnh cho tôi
phải trú ngụ trong miền rợ Me-séc,
phải sống cùng dân du mục Kê-đa.
 
Tấm thân này trải bao năm tháng
sống cùng những kẻ ghét hoà bình. *
Tôi vốn chuộng hoà bình,
nhưng hễ tôi nói tới
thì phe họ lại muốn chiến tranh.
 
Tv 120 (121)
Chúa là Ðấng bảo vệ dân
 
Tôi ngước mắt nhìn lên rặng núi,
ơn phù hộ tôi đến tự nơi nao? *
Ơn phù hộ tôi đến từ Ðức Chúa
là Ðấng dựng nên cả đất trời.
 
Xin Ðấng gìn giữ bạn
đừng để bạn lỡ chân trật bước,
xin Người chớ ngủ quên. *
Ðấng gìn giữ Ít-ra-en
lẽ nào chợp mắt ngủ quên cho đành!
 
Chính Chúa là Ðấng canh giữ bạn,
chính Chúa là Ðấng vẫn chở che,
Người luôn luôn ở gần kề.
 
Ngày sáu khắc, vầng ô không tác họa,
đêm năm canh, vành nguyệt chẳng hại chi.
 
Chúa giữ gìn bạn khỏi mọi điều bất hạnh,
giữ gìn cho sinh mạng an toàn. *
Chúa giữ gìn bạn lúc ra vào lui tới,
từ giờ đây cho đến mãi muôn đời.
 
Tv 121 (122)
Thành thánh Giê-ru-sa-lem
 
Vui dường nào khi thiên hạ bảo tôi :
"Ta cùng trẩy lên đền thánh Chúa!"
 
Và giờ đây, Giê-ru-sa-lem hỡi,
cửa nội thành, ta đã dừng chân. *
Giê-ru-sa-lem khác nào đô thị
được xây nên một khối vẹn toàn.
 
Từng chi tộc, chi tộc của Chúa,
trẩy hội lên đền ở nơi đây, *
để danh Chúa, họ cùng xưng tụng,
như lệnh đã truyền cho Ít-ra-en.
 
Cũng nơi đó, đặt ngai xét xử,
ngai vàng của vương triều Ða-vít.
 
Hãy nguyện chúc Giê-ru-sa-lem được thái bình,
rằng: "chúc thân hữu của thành luôn thịnh đạt, *
tường trong luỹ ngoài hằng yên ổn,
lâu đài dinh thự mãi an ninh."
 
Nghĩ tới anh em cùng là bạn hữu,
tôi nói rằng: "Chúc thành đô an lạc." *
Nghĩ tới đền thánh Chúa, Thiên Chúa chúng ta thờ,
tôi ước mong thành được hạnh phúc, hỡi thành đô.