Get Adobe Flash player

Thánh Piô Piêtrelcina, Lễ Nhớ

Phanxicô Forgiône sinh ngày 25 tháng Năm năm 1887 gần thành Napôli nước Ý. Song thân ngài rất nghèo khó và rất vất vả. Từ thơ ấu, Phanxicô Forgiône đã có một lòng yêu thích cầu nguyện sâu xa và một lòng khát khao nên thánh mãnh liệt.

Khi Phanxicô Forgiône lên 10, có một linh mục dòng Phanxicô Capuxinô tới Piêtrelcina. Phanxicô bị ấn tượng bởi lòng đơn sơ và khiêm nhường của ngài. Và Phanxicô quyết tâm rằng một ngày kia cũng sẽ là một linh mục dòng Capuxinô. Để giúp cho ước mơ của con thành sự thật, thân phụ của Phanxicô đã trẩy sang nước Mỹ tìm việc làm và kiếm tiền cho Phanxicô ăn học.

Vào ngày mùng 6 tháng Giêng năm 1903, Phanxicô Forgiône gia nhập dòng Capuxinô ở Morcôn. Phanxicô nhận tên là Piô. Vào năm 1910, Piô được thụ phong linh mục. Vì sức khỏe yếu kém, các bề trên tưởng là sẽ tốt hơn nếu để Piô sống một thời gian tại quê nhà. Và Piô được chỉ định về giúp cha xứ tại giáo xứ quê nhà. Chính thời gian này cha Piô nhận được một ơn đặc biệt. Để nên giống Đức Chúa Giêsu Tử Giá hơn, Piô bắt đầu cảm thấy những dấu đinh của Chúa ẩn trong tay và chân và vết thương của lưỡi đòng trong cạnh sườn mình. Sau một thời gian, các vết thương này xuất hiện thường xuyên hơn, nhưng vẫn vô hình. Vào ngày 20 tháng Chín năm 1918, năm Dấu Thánh này tỏ lộ ra bên ngoài và kéo dài suốt 50 năm sau cho tới lúc cha Piô qua đời.

Sau bảy năm sống ở Piêtrelcina, cha Piô được gởi đến đan viện Capuxinô ở Foggia. Cha cảm thấy rất hạnh phúc vì sau cùng cha cũng được ở với các anh em tu sĩ Phanxicô. Và cộng đoàn cũng vui mừng vì có sự hiện diện của cha, bởi Piô luôn vui tính và hóm hỉnh. Cha Piô bắt đầu ban bí tích Hòa giải và chẳng bao lâu từng nhóm đông người đã kéo đến xin cha lời khuyên bảo.

Vào tháng Bảy năm 1916, các bề trên của cha Piô gởi cha tới San Giovanni Rôtônđô, một ngôi làng hẻo lánh để cha được hưởng chút yên tĩnh. Ở đây, sức khỏe của Piô được bình phục, và Piô cũng được Thiên Chúa ban cho những ơn lạ. Piô đọc được tâm hồn của người khác, thậm chí cha có thể giúp họ xưng tội bằng cách nhắc họ nhớ lại những chi tiết mà cha nghe được từ nơi Thiên Chúa. Cha Piô cũng có ơn lưỡng tại (tức khả năng hiện diện ở hai nơi khác nhau trong cùng một lúc), và năm Dấu Thánh của cha tỏa ra một mùi thơm của hoa hồng và hoa tím.

Các bề trên của cha Piô đã hỏi cha những đặc ân này là có thực hay không, vì nếu như đó là trò chơi khăm thì Piô sẽ bị cấm dâng lễ công khai và cấm giải tội. Đây quả là một thánh giá nặng đối với Piô, nhưng cha Piô đã chấp nhận nó như một dịp để được nên giống Đức Chúa Giêsu. Một thời gian sau, cha Piô lại được phép cử hành các bí tích, và một lần nữa, rất đông người lại chen chúc nhau trong nhà thờ để xem cha Piô dâng thánh lễ cũng như xếp hàng để được xưng tội với ngài. Thông thường, mỗi ngày cha Piô giải tội cho trên 100 hối nhân.

Cha Piô Piêtrelcina đã dùng hầu hết cuộc đời linh mục của ngài để ban bí tích Hòa giải và khuyên bảo cùng động viên vô số bổn đạo đến từ khắp các nơi trên thế giới. Cha đã phục vụ như vậy cho tới khi về trời ngày 21 tháng Chín năm 1968. Đức thánh cha Gioan Phaolô II đã tôn cha Piô Piêtrelcina lên bậc hiển thánh năm 2002.

 Chúng ta có tin rằng trong bí tích Hòa giải chúng ta được gặp chính Đức Chúa Giêsu, Đấng biết rõ chúng ta hơn chúng ta biết ta và yêu mến chúng ta hơn chúng ta có thể yêu mến mình không? Chúng ta hãy nài xin cha thánh Piô Piêtrelcina ban ơn soi sáng để chúng ta có thể nhận thấy những chuyện xảy ra trong đời sống của mình chính là những phương thế giúp chúng ta theo sát Đức Chúa Giêsu hơn. Như thế, chúng ta sẽ lãnh nhận bí tích Hòa giải cách hiệu quả hơn.

Lời nguyện

Lạy Chúa, Chúa đã ban cho thánh Piô Piêtrelcina được đầy lòng thành tín và yêu thương, để người lãnh đạo dân Chúa. Hôm nay, nhân ngày lễ kính người, chúng con nài xin Chúa ban cho chúng con hằng biết noi gương người mà tiến bước, và xin Chúa nhận lời người chuyển cầu mà nâng đỡ chúng con. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen

Thánh Anrê Kim Têgon, Phaolô Chung Hasan Và Các Bạn Tử Đạo, Lễ Nhớ

Sau khoảng 60 năm đạo Chúa được rao truyền trên đất nước Triều Tiên, Hội thánh phải lâm cơn bách hại. Nhiều người Kitô hữu bị bắt bớ giam cầm, và bị giết vì đức tin; trong số đó có thánh Anrê Kim Têgon, Phaolô Chung Hasan và nhiều giáo dân khác. Đang khi bị tù tội tra tấn, các ngài chẳng những vui lòng chấp nhận vì Chúa, mà còn an ủi khích lệ nhau trung kiên theo Chúa.

 Dưới đây là những lời khích lệ của thánh Anrê Kim Têgon: “Anh em và các bạn rất thân mến, hãy suy đi nghĩ lại: Từ khởi thủy Thiên Chúa đã sắp đặt trời đất và mọi loài; sau cùng, anh em hãy suy vì lý do và ý định nào mà Thiên Chúa đã tác tạo từng người giống hình ảnh Ngài và như họa ảnh Ngài. Vậy nếu trong thế gian đầy nguy hiểm và gian khổ nầy mà chúng ta không nhận biết Thiên Chúa là Đấng Tạo hóa, chúng ta sinh ra và sống ở đời nầy thật vô ích. Mặc dù nhờ Thiên Chúa chúng ta sinh ra, cũng như nhờ Thiên Chúa chúng ta nhận lãnh phép rửa tội, gia nhập Giáo hội, đồng thời mang quí danh là môn đệ hoàn hảo của Chúa, nhưng chỉ có danh hiệu mà không có thực chất, thì việc chúng ta sinh ra và gia nhập Giáo hội đều là hư không, hơn nữa việc nầy còn phản bội Thiên Chúa và ân sủng của Người. Chúng ta đừng sinh ra thì tốt hơn là lãnh nhận ơn Chúa và phạm tội chống lại Người…”

“Anh em rất thân mến, anh em hãy biết rằng Chúa chúng ta là Đức Giêsu xuống thế gian chịu muôn vàn đau khổ cho tới cùng, đồng thời dùng cuộc khổ nạn của mình mà thiết lập Giáo hội, và làm cho Giáo hội tăng trưởng bằng khổ nạn của các tín hữu. Dù đàn áp và chống đối, các quyền lực thế gian không bao giờ có thể thắng Giáo hội. Sau khi Chúa lên trời, kể từ thời các tông đồ cho đến nay, Hội thánh tăng trưởng khắp nơi giữa những đau khổ”.

“Còn bây giờ, ròng rã 50 năm trở lại đây, kể từ lúc Hội thánh đi vào đất Triều Tiên của chúng ta, người tín hữu lại đã bị bách hại, ngay cả hôm nay cuộc bách hại còn đang nặng nề, đến nỗi nhiều người cũng là bạn hữu với nhau trong cùng một đức tin, trong đó có tôi, đang chịu cảnh tù ngục, cũng như cả anh em cũng đang sống giữa đau khổ. Vì chúng ta làm nên một thân thể như thế, làm sao lòng chúng ta lại không buồn? Theo tình cảm nhân loại, làm sao chúng ta không cảm thấy nỗi đau đớn phải chia ly?”

“Tuy nhiên, như lời Kinh Thánh nói, Thiên Chúa quan tâm đến sợi tóc nhỏ nhất trên đầu, và quan tâm bằng sự thông suốt của Người; vậy tại sao lại không cho rằng cuộc bách hại như thế là lệnh của Thiên Chúa, là phần thưởng hoặc cuối cùng là hình phạt của Người?”

“Thế nên chúng ta hãy tuân theo ý Chúa, và anh em hãy hết lòng chiến đấu cho thủ lãnh là Đức Giêsu ở trên trời, và chiến thắng ma quỷ thế gian nầy, như Đức Kitô đã chiến thắng”.

Chính nhờ nâng đỡ khích lệ nhau, và với ơn Chúa giúp, các ngài đã anh dũng tuyên xưng đức tin vào Chúa Ki-tô cho đến chết, và đã đổ máu ra làm chứng cho Chúa.

+ Lời nguyện

Lạy Chúa là Đấng tạo thành và cứu độ muôn dân. Chúa đã mời gọi dân tộc Triều Tiên đón nhận đức tin Công giáo, để gia nhập cộng đoàn Thiên Chúa chọn. Chúa lại ban cho cộng đoàn nầy tăng trưởng nhờ lời tuyên xưng của các bậc anh hùng, là hai thánh Anrê Kim, Phaolô Chung, cùng các bạn tử đạo. Xin nhậm lời cầu nguyện của các ngài, mà ban cho chúng con biết noi gương các ngài để lại, là trung thành tuân giữ giới răn Chúa cho đến khi nhắm mắt lìa đời. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.

Thánh Corneliô, Giáo Hoàng Tử Đạo Và Thánh Cyprianô, Giám Mục Tử Đạo, Lễ Nhớ

Thánh CYPRIANÔ

Thánh Cyprianô là một khuôn mặt sáng chói trong Giáo hội sơ khai, là một người Phi Châu. Hồi còn là lương dân, với những tài năng đặc biệt của một giáo sư dạy khoa hùng biện và của một luật sư, Ngài đã buông mình theo thú vui như một thanh niên thời đó. Nhưng khi nhờ cha Côcilianô đưa trở lại với đức tin Kitô giáo, Ngài đã hết lòng từ hiến đời mình để phụng sự Chúa Kitô. Quyết sống độc thân, bán hết gia sản và nhà cửa để phân phát cho người nghèo. Ngài cũng từ bỏ văn chương để học hiểu kinh thánh, một số tác phẩm và một số tuyển tập thư tín của Ngài là phần đóng góp cho nền văn chương Kitô giáo.

Với cuộc sống như vậy, chẳng lạ gì khi vừa trở lại đạo, Ngài đã được thụ phong linh mục và năm 249 được chọn làm giám mục Carthage, dưới sức ép của hàng giáo sĩ và giáo dân. Ngài đã có được mọi khả năng và đức tin mà một giám mục có thể có được. Với hết tâm lực, Ngài tìm cách nâng cao nếp sống luân lý đạo đức của một đoàn chiên sau nhiều năm phóng túng vì cuộc bách hại. Đặc biệt Ngài đã viết truyền đơn chống lại sự thế tục của các trinh nữ tận hiến.

Một năm sau khi được tấn phong, năm 250 hoàng đế Đêciô bắt đầu một cuộc bách hại đầy nguy hiểm vì được tổ chức có hệ thống. Ong bắt mọi người phải dâng lễ kính thần minh của ông. Nhiều Kitô hữu đã tuân phục. Một số khác tìm cách mua những giấy chứng nhận để được yên thân vì nghĩ rằng: Giáo hội không thể thiếu một vị giám mục khi phải đương đầu với cơn bão táp. Từ nơi trú ẩn Ngài viết thơ hướng dẫn đoàn chiên.

Cuộc bách hại chấm dứt sau cái chết của Đêciô. Nhiều người Kitô hữu chối đạo trở về với Giáo hội. Thánh Cyprianô chủ tọa một công đồng trong đó quyết định rằng: những người dâng lễ kính thần minh chỉ được tha tội trước khi chết, còn những người chỉ mua giấy chứng nhận (1a belli), thì được tha sau một thời gian thống hối. Novatô, một linh mục và Fêlicissimô, một phó tế đã ly khai vì muốn tha ngay, thánh Cyprianô đã hỗ trợ cho đức giáo hoàng Cornêliô chống lại nhóm ly khai theo Novatianô. Cùng với nhiều lá thư Ngài gửi cho các Kitô hữu Roma một khảo luận về sự hiệp nhất Giáo hội "De Unitate Ecclesiae" trong đó Ngài nhấn mạnh tới thượng quyền của đấng kế vị thánh Phêrô.

Năm 253, một cơn dịch lan tràn khắp đế quốc. Các Kitô hữu ở Carthage quảng đại phục vụ các nạn nhân. Nhưng người ta mê tín lại cho rằng: các thần minh đã giận dữ với người Kitô hữu. Hoàng đế Gallô mở một cuộc bách hại mới. Một sắc lệnh mới tha tội cho mọi hối nhân để họ đứng vững trong đức tin. Dầu vậy cuộc bách hại đã không dữ dội ở Carthage và Đức Cha Cyprianô không bị quấy rầy.

Chẳng may có sự tranh chấp giữa thánh Cyprianô với đấng kế nhiệm thánh Cornêliô là Đức giáo hoàng Stêphanô về việc rửa tội lại cho người đã được rửa tội trong lạc giáo. Cuộc ly khai đã không xảy ra vì Đức Sixtô kế vị đức Stêphanô được giữ tập tục của mình.

Năm 257, hoàng đế Valêrianô lại khơi dậy cuộc bách hại. Thánh Cyprianô là nạn nhân của cuộc bách hại này. Các tường thuật về cuộc diện kiến của Ngài trước quan tổng trấn và về cuộc tử đạo của Ngài dựa tên các tài liệu chính thức của một người đã được mục kiến. Trước mặt tổng trấn Paternô, Ngài tuyên xưng đức tin và không chịu nộp danh sách các linh mục. Ngài bị đày đi Curubis, một thành bên bờ biển là nơi Ngài viết khảo luận cuối khuyên nhủ can đảm chịu chết vì đạo. Vào đêm trước khi bị lưu đày, Ngài mơ thấy mình bị chặt đầu vào năm sau.

Quả thật, năm sau, vào mùa thu năm 258 có sắc lệnh xử các giáo sĩ. Ngài bị điệu về trước mặt quan tổng trấn mới là Galeriô Maximô. Sau một đêm sống với đoàn chiên. Sáng 14 tháng chín Ngài đứng trước quan tòa và bị chất vấn:

- Ngươi là Thasciô, thượng tế của bọn người phạm thánh phải không ?

- Phải

- Đức hoàng thượng dạy ngươi phải dâng lễ tế các thần minh.

- Tôi sẽ không làm.

- Hãy nghĩ lại đi.

- Quan hãy làm như chỉ thị, khi đường đi ngay thẳng lại phải suy tính làm gì.

Quan tòa ra lệnh xử trảm thánh nhân. Ngài truyền đem 25 tiền vàng thưởng cho lý hình. Các Kitô hữu thi nhau thấm máu người làm kỷ vật.

Đêm hôm sau các Kitô hữu đã rước đuốc mang thân thể Ngài mai táng trong phần mộ của Macrôbiô Condidianô, một quan chức Roma "trên đường Pmappala gần các hồ nước". Một ít ngày sau quan tổng trấn cũng theo Ngài tới phần mộ. Chúng ta có được bản ký sự về thánh Cyprianô do Pontiô của Ngài viết.

Thánh CORNELIÔ

Thánh Cornêliô sinh tại Roma là người có một lối sống trong sạch thuần khiết và khiêm tốn sâu xa không thể trách cứ được. Sau khi giữ các phận vụ trong Giáo hội và được mọi tín hữu thán phục, Ngài lên ngôi thánh Phêrô, kế vị Đức giáo hoàng Fabianô. Đấng đã chết vì đạo 15 tháng trước trong cuộc bách hại của Đêciô. Nhưng lên ngôi ít lâu, Ngài đã phải đương đầu với cuộc ly khai đầy gương mù của một giáo hoàng giả.

Novatianô là một linh mục đầy tham vọng được một linh mục Phi châu hậu thuẫn. Họ nổi tiếng về triết học và tài lợi khẩu, đến nỗi có người than phiền vì đã chọn Đức Cornêliô làm giáo hoàng mà không chọn Novatianô. Hai người nổi loạn đã nỗ lực tuyên truyền và lôi kéo được một số tín hữu và cả một số giám mục. Ba giám mục Italia đã đặt tay tấn phong cho Novatianô làm giám mục. Ông liền viết thư cho nhiều giám mục chống lại Đức giáo hoàng Cornêliô, trách cứ Ngài qua dễ dàng tiếp nhận lại những người đã dâng hương tế thần.

Sáng chói trên ngai tòa Phêrô, vì các nhân đức của vị tông đồ chân chính, thánh Cornêliô đã dùng cả con đường hiền dịu lẫn cứng rắn mà không lôi kéo được 2 con người phản bội trở lại đường ngay. Thánh Cyprianô sau khi biết rõ việc tuyển chọn hợp pháp của thánh Cornêliô đã trợ lực với Ngài hết mình để mang lại sự hợp nhất cho Giáo hội. Dù có một vài hiểu lầm, thánh Cornêliô và Cyprianô liên kết mật thiết với nhau như những người bạn thiết. Những sắc lệnh kết án Novat và Novatianô được một công đồng ở Roma chuẩn nhận.

Khi Gallo mở lại cuộc bắt đạo, Đức Corneliô bị tống giam. Ngài bị đầy tới Contumcella, bây giờ là Civita Vecchia. Trong một lá thư chào mừng, thánh Cyprianô viết:

- "Chúng ta cầu nguyện cho nhau trong những ngày bách hại này, nâng đỡ nhau bằng tình bác ái. Nếu ai trong chúng ta được Thiên Chúa ban đặc ân cho qua đời trước chớ gì tình thân hữu vẫn tiếp tục thúc đẩy Chúa dủ tình thương xót anh chị em chúng ta.

Quả thật thánh Cornêliô đã chẳng sống lâu. Ngài đã chết trong khi đi đầy vào tháng 6 năm 253 và được an táng tại Kentumcelloe và sau này dời về nghĩa trang thánh Callistô. Tình bằng hữu của hai thánh Cornêliô và Cyprianô vẫn còn sống mãi cho đến ngày nay và Giáo hội kính nhớ các Ngài vào cùng một ngày.

Lời nguyện

Lạy Chúa, Chúa đã ban cho dân Chúa hai vị mục tử nhiệt thành và cũng là chứng nhân bất khuất là thánh Cornêliô và thánh Cyprianô. Xin nhận lời hai thánh chuyển cầu mà ban cho chúng con can trường giữ vững đức tin và không ngừng hoạt động cho Giáo Hội được hiệp nhất. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.

Lễ Đức Mẹ Sầu Bi, Lễ Nhớ

Hôm qua, Hội thánh suy tôn Thánh Giá Chúa Giêsu, tưởng nhớ Chúa chịu chết đau thương trên Thập Giá để cứu chuộc loài người. Hôm nay Hội thánh mời gọi mọi người tưởng niệm sự thương khó của Đức Maria, Mẹ đã thông phần vào sự đau khổ với Con, Mẹ đã kết hiệp nỗi thống khổ của Mẹ vào sự thương khó của Con, để cộng tác với Người trong công cuộc cứu rỗi nhân loại.

Mẹ đau khổ biết bao:

- Khi nghe ngôn sứ Simêon tiên báo: lưỡi gươm sẽ đâm thâu lòng Mẹ

- Lúc đang đêm Mẹ Con phải chạy trốn sang Aicập

- Lúc lạc mất Con, Mẹ phải tìm kiếm ba ngày mới gặp lại trong Đền Thờ

- Khi Mẹ đi theo Con trên đường lên Núi Sọ, vai vác Thánh Giá mình đầy vết tích máu me

- Khi thấy Con bị quân lính đóng đinh tay chân vào Thập Giá đau đớn xót xa

- Lúc môn đệ hạ xác Con xuống khỏi thập giá, Mẹ thấy Con chết đau thương tất tưởi

- Khi ông Giuse Arimatha và cụ Nicôđêmô chôn xác Con trong mồ, Con và Mẹ từ đây xa cách…

Thật đúng là một cuộc tử đạo trong tâm hồn, như lời Thánh Bênađô đã nói: “Cuộc tử đạo của Đức Trinh Nữ được gợi lên trong lời tiên tri của Simêon cũng như trong bài tường thuật cuộc khổ nạn của Chúa. Vị tiên tri đã nói về trẻ Giêsu rằng: “Nầy, Người có mệnh làm dấu gợi lên chống đối, và hướng về Đức Maria ông nói: và hồn Bà mũi gươm sẽ đâm thâu”. Quả thật, ôi Mẹ diễm phúc, lưỡi gươm đã đâm thâu lòng Mẹ. Nó không đâm thâu lòng Mẹ sao được, khi nó đâm vào thân xác Con Mẹ! Thật vậy, Đức Giêsu tuy là của mọi người, nhưng phải nói đặc biệt là của Mẹ, khi Người đã trút linh hồn thì lưỡi gươm tàn bạo không còn làm tổn thương gì cho linh hồn Người nữa, nó không tha cho kẻ đã chết mà nó không còn làm hại gì được, nó đâm thủng cạnh sườn Người, nhưng thực ra nó đâm thâu lòng Mẹ. Linh hồn Người không còn ở đó, nhưng tâm hồn Mẹ thì không sao tránh được. Sự đau đớn đã đâm thâu tâm hồn Mẹ, khiến chúng con có thể nói một cách thích đáng rằng: Mẹ còn hơn người tử đạo, vì nơi Mẹ niềm thông cảm đau khổ của Con khiến Mẹ đau đớn hơn cả sự đau đớn trên thân xác.

 “Rồi lời sau đây đối với Mẹ không sắc bén hơn lưỡi gươm sao, vì quả thật nó xuyên thủng tâm hồn, đi đến chỗ phân rẽ tâm hồn và tâm linh. Lời rằng: Hỡi Bà, nầy là con Bà! Ôi trao đổi gì mà kỳ vậy? Mẹ được trao cho Gioan thay vì Giêsu, tớ thay vì chủ, trò thay vì Thầy, con của Dêbêđê thay vì Con Thiên Chúa, người phàm thay vì Thiên Chúa thật. Làm sao nghe như thế mà tâm hồn đầy âu yếm của Mẹ không bị đâm thâu, trong khi tâm hồn chúng con dù chai lỳ sắt đá, chỉ nhớ đến thôi, cũng đã tan nát rồi”.

+ Lời nguyện

Lạy Chúa, khi Đức Kitô chịu treo trên thập giá, Chúa đã muốn cho Thánh Mẫu của Người đứng kề bên mà thông phần đau khổ. Xin cho Hội thánh Chúa biết noi gương Thánh Mẫu, mà kết hiệp với Đức Kitô chịu khổ hình, để mai ngày được phục sinh vinh hiển cùng với Đức Kitô, là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa Cha hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.

Thánh Gioan Kim Khẩu, Giám Mục, Tiến Sĩ Hội Thánh, Lễ Nhớ

Thánh Gioan Kim Khẩu sinh tại Antiôchia nước Syria, năm 347, cha Ngài là một sĩ quan quân đội, đã qua đời ít lâu sau khi Ngài sinh ra. Mẹ Ngài goá bụa vào tuổi đôi mươi đã từ khước tái hôn để dành trọn tình mẫu tử vào việc giáo dục con cái. Vì vậy thánh nhân liên tiếp được hướng dẫn sống đời cầu nguyện thinh lặng. Gioan còn được mẹ ký thác cho Libaniô, nhà hùng biện thời đó, dạy cho thuật ăn nói. Thánh nhân nhanh chóng bắt kịp rồi qua mặt thầy về khoa này. Một ngày kia, khi đọc bài tập của Gioan, Libanio đã phải thốt lên : - "Phúc cho những hoàng đế nào được tán tụng như vậy".

Hai mươi tuổi, Gioan đã biện hộ trứơc tòa án với một tài năng đặc biệt khiến nhiều người thán phục. Gioan một thời gian đã để mình bị lôi cuốn theo nhiệt tình của dân chúng. Nhưng rồi Ngài đã sớm nhận ra mối nguy của danh vọng và dứt khoát giã từ pháp đình để tự hiến cho Thiên Chúa. Sau khi học thánh kinh, Ngài theo thánh Meletô (+381). Giám mục Antiochia, là đấng đã dạy dỗ, rửa tội và phong cho Ngài tác vụ đọc sách.

Năm 374, thánh Gioan ẩn mình trong miền núi Syria, thụ giáo với tư sĩ thánh thiện trong 4 năm. Sau đó Ngài ẩn mình trong một hang đá hai năm để cầu nguyện và học hỏi Kinh thánh. Ngã bệnh vì cuộc sống quá khắc khổ, Ngài trở lại Antiochia và được thánh Melatiô phong chức phó tế năm 318. Năm 386, Ngài thụ phong linh mục và bắt đầu giảng dạy, một phận vụ lúc ấy chỉ do các giám mục phụ trách. Suốt 38 năm, tài lợi khẩu của Ngài thật đăc biệt có sức lôi cuốn cả dân thành Antiochia.

Ngày 26 tháng 2 năm 398, thánh Gioan được tấn phong giám mục thành Constantinople. Ngài mau mắn sửa đổi lại tòa giám mục. Bán của cải, Ngài phân phát cho người nghèo khó và xây dựng một nhà thương, Ngài lo lắng nhổ tận gốc rễ những lạm dụng trong giáo đoàn. Với tất cả sự hùng biện, Ngài công kích những vô kỷ luật xa hoa, ngay tại triều đình. Bà vận động chống lại thánh nhân.

Ngài nói : - "Hãy nói với Hoàng Hậu rằng: Gioan Kim Khẩu chỉ sợ có một điều, không phải lưu đày tù tội, cũng không phải nghèo túng và phải chết đi nữa, mà chỉ sợ phạm tội thôi".

Và Ngài đã bị lưu đày nơi Cucuusus ở Armenia. Đức giám mục tại đó tiếp đón Ngài nồng hậu. Đức giáo hoàng Innocentê I, gởi đặc sứ tới Constantinople triệu tập một công đồng để dàn xếp nội vụ. Nhưng các thành viên bị tống giam và thánh Gioan Kim Khẩu còn bị lưu đầy đi xa hơn nữa. Lúc ấy Ngài đã già nua. Cuối cùng Ngài bị bất tỉnh và được đưa vào nguyện đường thánh Basiliô gần miền Cappadocia. Nơi đây sau khi chịu các phép bí tích cuối cùng,

Ngài qua đời ngày 14 tháng 9 năm 407. Năm 438 xác thánh nhân được long trọng rước về Constantinople. Vị tân hoàng đế và em gái ông đã hối hận vì tội lỗi của cha mẹ họ.

Kim Khẩu có nghĩa là miệng vàng. Tài lợi khẩu và việc rao giảng đã khiến cho thánh nhân xứng đáng mang danh hiệu này. Tên Ngài cũng dính liền với phụng vụ thánh Gioan Kim Khẩu, thịnh hành ở Đông phương.

Tuy nhiên thánh nhân nổi tiếng vì chính con người của Ngài hơn là tài giảng thuyết. Ngài là một khuôn mặt có ảnh hưởng lớn lao và sống động thời đó. Qua các bài giảng của Ngài, chúng ta thấy phản ảnh một con người nhẫn nại và đầy sức sống. Qua các tác phẩm và nhất là qua các thư từ của Ngài, ngày nay chúng ta có được cảm giác sống động thế nào là một con người đầy nhân bản.

+ Lời nguyện

Lạy Chúa là nguồn sức mạnh cho những kẻ cậy trông. Chúa đã ban cho Giáo hội một khuôn mặt sáng chói là Thánh Giám mục Gioan Kim Khẩu, nhờ tài hùng biện lạ lùng và lòng can đảm hiên ngang trước mọi cơn thử thách. Xin Chúa cũng ban cho chúng con được thấm nhuần lời thánh nhân giảng dạy, và có sức chịu đựng như người. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con. Amen.

Lễ Sinh Nhật Đức Trinh Nữ Maria, Lễ Kính

Ngay từ những thế kỷ đầu của Giáo Hội, các tín hữu đã mừng sinh nhật Đức Mẹ tại Đông Phương và sau đó là toàn thể Giáo Hội. Lễ sinh nhật Mẹ Thiên Chúa và Mẹ chúng ta là một dịp mừng vui hân hoan vì ngày Mẹ sinh ra là dấu chỉ ơn cứu độ đã gần đến. Nhiều dân tộc và nhiều quốc gia đã nhận ngày này làm bổn mạng.

Chúng ta hãy hân hoan mừng ngày sinh của Đức Trinh Nữ Maria, Đấng sẽ sinh ra Mặt Trời Công Chính là Đức Kitô, Chúa chúng ta.

Phụng vụ thánh lễ xưng tụng Trinh Nữ hài nhi là sự hoàn thành của chương trình Thiên Chúa trong việc mời gọi mọi người đến cuộc sống muôn đời. Từ trước muôn thuở, Thiên Chúa Ba Ngôi đã tiền định Đức Maria làm Mẹ của Chúa Con. Vì mục đích ấy, Thiên Chúa trang điểm cho Mẹ bằng mọi ơn thánh. Mẹ là linh hồn tốt đẹp trọn lành nhất đã được tạo dựng, chỉ sau một mình Ngôi Lời Nhập Thể. Thiên Chúa ban cho mỗi người sức mạnh cần thiết để chu toàn sứ mạng riêng của họ trên trần gian. Vì Đức Maria có một ơn gọi siêu việt, nên ơn thánh Mẹ nhận lãnh từ khi được đầu thai cũng siêu việt hơn các ơn thánh được ban cho toàn thể các thiên thần và các thánh hợp lại. Mẹ được thông phần mật thiết vào bản tính thần linh, tương xứng với với phẩm chức cá biệt mà Thiên Chúa đã mời gọi Mẹ từ muôn đời. Thánh Bernard kết luận: Sự thánh thiện và vẻ cao đẹp của Đức Maria siêu việt, bởi vì Thiên Chúa là Con của Mẹ và Mẹ là Mẹ của Người. Thánh Bonaventure xác quyết: Thiên Chúa có thể tạo dựng một thế giới khác tốt đẹp hơn, nhưng không thể tạo dựng một người mẹ khác hoàn hảo hơn Mẹ Thiên Chúa được.

Chúng ta thấy hữu lý khi mừng sinh nhật riêng của chúng ta, bởi vì Thiên Chúa minh nhiên muốn chúng ta được sinh ra và đã mời gọi chúng ta đến hoan hưởng niềm hạnh phúc và tình yêu bất tận.

Đức Maria bao nhiêu tuổi đời? Cũng như với Thiên Chúa, thời gian không còn ý nghĩa gì đối với Mẹ nữa. Mẹ đã đạt đến sự viên mãn thời gian, một tuổi xuân vĩnh viễn vì được thông phần vào sức sống luôn tươi trẻ của bản tính Thiên Chúa. Thánh Augustine nói: Đấng Toàn Năng trẻ trung hơn tất cả thật chí lý, bởi vì Người là Đấng không hề biến đổi. Có lẽ chính chúng ta cũng đã nhìn thấy niềm vui và sự trẻ trung nội tâm nơi những con người thánh thiện. Chúng ta kinh ngạc vì tâm hồn họ trào tràn một năng lực mãnh liệt, mặc dù thân xác của họ có thể đã kiệt quệ vì gánh nặng tháng năm. Một người kết hợp với Thiên Chúa càng thắm thiết, tình trạng tâm hồn họ càng trẻ trung. Vì là người kết hợp mật thiết nhất với Chúa Kitô, nên Mẹ Maria chắc chắn là một người mãi mãi trẻ trung. Khi tìm đến với Chúa, khi hướng về Chúa là Đấng làm hoan lạc tuổi xuân xanh (ad Deum qui laetificat iuventutem meam), chúng ta được trào tràn niềm vui, tuổi thanh xuân, và sự trưởng thành.

Hầu hết các bậc cha mẹ đều tin rằng người con sơ sinh của họ là đứa trẻ đặc biệt nhất trên đời. Thánh Gioakim và thánh Anna chắc cũng nghĩ như thế khi con trẻ Maria được chào đời. Hai ngài quả thật không lầm. Mọi thế hệ đều ngợi khen con trẻ ấy là người diễm phúc: Song thân của Mẹ không biết hoa trái tình yêu thanh sạch của các ngài cao sang thế nào. Và trong cuộc sống, các ngài cũng chưa từng hiểu biết thấu đáo. Ai thực sự có thể tiên đoán được một con trẻ sơ sinh rồi sẽ như thế nào? Không ai biết chắc chắn cả. Tương lai của mỗi con trẻ là một mầu nhiệm. Mỗi người đều được Đấng Tạo Hóa ủy thác cho một sứ mạng cá biệt để thực hiện ở đời này.

Thiên Chúa Cha vui mừng vô hạn khi một con người đầy ân sủng được chào đời, được tiền định làm Mẹ của Chúa Con hằng hữu. Trẻ sơ sinh ấy không vương nhơ nguyên tội và cực kỳ thanh sạch. Mặc dù Thiên Chúa ban cho hai thánh Gioakim và Anna niềm vui đặc biệt vì được chia sẻ vào ơn thánh trào tràn nơi người con vừa được sinh ra của các ngài như mọi cha mẹ khác, nhưng nếu hai ngài biết được một chút về ơn gọi của con trẻ ấy, thì các ngài còn vui sướng đến đâu? Chúng ta nên trân trọng cuộc đời của mình. Ước chi chúng ta trung thành với ơn thánh chúng ta được lãnh nhận để thực thi sứ mạng mà Thiên Chúa quan phòng đã ban cho chúng ta.

Khi Đức Maria chào đời, không có sự gì phi thường xảy ra. Các Phúc Âm không đề cập đến biến cố ấy. Mẹ đã chào đời tại một làng thuộc miền Galilê, có lẽ là Nazareth. Không có một mặc khải ngoại thường nào xảy ra. Thế gian vẫn tiếp tục quan tâm đến những biến cố khác, những biến cố sớm phôi pha và nhạt nhòa trong ký ức mọi người. Biến cố quan trọng nhất trước mắt Thiên Chúa thường xảy ra mà không được ai để ý, bởi vì con người thường tìm kiếm những điều phi thường. Chỉ có thiên đàng mừng vui trong ngày sinh của Đức Maria. Và ắt hẳn đó là một ngày hân hoan biết bao!

Đức Trinh Nữ rất thông minh. Mẹ chỉ lưu tâm đến việc phụng sự các mầu nhiệm Mẹ được tỏ cho hiểu biết ngày càng sâu xa. Như các thiếu nữ khác, Đức Trinh Nữ cũng học may vá nấu nướng. Hơn nữa, Mẹ còn hiểu biết mối tương quan hoàn hảo giữa những điều kỳ diệu Mẹ được chứng kiến và những lời tiên báo về Đấng Cứu Thế. Chúng ta biết Mẹ đã ghi nhớ và lợi dụng những biến cố đặc biệt, từ sự kiện này đến sự kiện khác xảy ra trước mắt Mẹ. Mẹ ghi nhớ tất cả những điều ấy và suy niệm trong lòng. Đức Trinh Nữ rất thánh chắc chắn đã có một trí tưởng tượng sinh động để sống một cuộc đời đầy sáng kiến và nhanh nhẹn giúp đỡ tha nhân. Mẹ biết cách làm cho cuộc sống của họ trở nên an vui, nhất là khi họ gặp bệnh nạn hoặc gian truân. Mẹ đã vui tươi thi hành những bổn phận trần thế. Hầu hết đó là những việc không được ai để ý, nhưng Mẹ biết Thiên Chúa hằng ưu ái nhìn xem Mẹ chu toàn những phận sự hằng ngày ấy.

Nhiều tín hữu khắp thế giới sốt sắng mừng lễ sinh nhật Đức Mẹ. Thánh Phêrô Đamianô nói rằng: Vua Salômôn và dân Chúa mừng ngày cung hiến đền thờ bằng lễ hiến tế uy linh và long trọng thế nào, thì chúng ta cũng vui mừng trong ngày Đức Maria chào đời như vậy. Cung lòng Mẹ là đền thờ cực thánh. Ở đó, Thiên Chúa đã tiếp nhận nhân tính và đi vào thế giới con người một cách hữu hình. Ước chi chúng ta hãy dâng lên Mẹ thật nhiều tình yêu để xứng đáng làm con cái ngoan thảo của Mẹ.

Lời nguyện

Lạy Chúa, ngày sinh nhật của Đức Giêsu Kitô Con Một Chúa, Chúa đã mở đầu kỷ nguyên cứu độ, thì hôm nay, ngày sinh nhật của Thánh Mẫu Người, xin Chúa cũng rộng ban muôn phúc lộc, và cho chúng con hưởng bình an. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.

 Thánh Grêgôriô Cả Giáo Hoàng, Tiến Sĩ Hội Thánh

Trong lịch sử, ít có người được mang danh Cả, và đáng được danh dự ấy một cách hoàn toàn như thánh Grêgôriô, giáo hoàng và tiến sĩ Hội Thánh. Ngài sinh tại Rôma. Khoảng năm 540. Là con của một nghị viên danh giá và giầu có, ông Gordianô. Chúng ta không biết gì về thời thơ ấu của Ngài, nhưng ít ra là Ngài đã phải kinh nghiệm về những hậu quả do những cuộc chiến của vua Gothic với các tướng lãnh của hoàng đế Lussinianô, mà chính thức Rôma đã bị cướp phá.

Thánh Grêgôriô đã thủ giữ một chức vụ quan trọng trong xã hội. Năm 573, Ngài được đặt làm tổng trấn thành phố. Nhưng Ngài luôn nuôi lý tưởng tu trì. Đó là lý do khiến Ngài không lập gia đình, và năm 574 Ngài đã rút lui khỏi đời sống thế quyền để mặc áo tu sĩ.

Ông Gordianô từ trần, thánh Grêgôriô thừa kế gia tài, nhờ thế Ngài đã có thể thiết lập 6 tu viện tại Sicily và biến nhà trên đồi Copelia thành tu viện thứ 7 dâng kính thánh Andre. Tại đây Ngài sống như một thầy đơn sơ. Có lẽ bộ luật Ngài thiết lập chính là luật dòng Bênêđictô. Đây là những năm hạnh phúc nhất mà Ngài không bao giờ quên được. Nhưng lại chẳng kéo dài được lâu.

Năm 578, Ngài được phong chức phó tế cai quản một trong bảy miền ở Rôma. Năm 579 Ngài được gởi đi Constantinopple làm đại diện Đức giáo hoàng. Ngài mang theo một ít thày dòng và có nhiều thời gian để giảng cho họ về sách Gióp, những bài giảng được thu góp lại thành cuốn luân lý.

Thánh Grêgôriô làm đại sứ trong khoảng 7 năm. Sau đó trở về Rôma, Ngài trở lại tu viện thánh Andrê làm viện trưởng (50 tuổi). Năm 590 Pêlagiô II từ trần và thánh Grêgôriô được chọn lên kế vị. Rôma lúc ấy bị một cơn dịch tàn phá. Vị giáo hoàng được chọn tổ chức những cuộc hành hương trong thành phố, Ngài thấy tổng lãnh thiên thần hiện ra ở một địa điểm nay gọi là Castel Saint Angele, đứng tuốt gươm ra, cơn dịch tự nhiên bị chận lại và dân Rôma chào mừng Đức giáo hoàng mới, như một người làm phép lạ.

Triều đại đức giáo hoàng Grêgôriô kéo dài trong mười bốn năm, đòi hỏi trọn sức mạnh tinh thần và ý chí lẫn kinh nghiệm quản trị và ngoại giao của Ngài. Đế quốc Rôma đang suy sụp. Dầu vậy hoàng đế ở Constantinople chỉ hiện diện tại Ý bởi một phó vương với một triều đình nhỏ, Ravenna có rất ít quyền lực về luân lý và vật chất. Quân đội Lombardô cướp phá bán đảo và Rôma bị chiếm đóng năm 593. Đức Grêgôriô thấy phải lập quân đội để bảo vệ Rôma và đặt điều kiện với quân xâm lược. Mọi việc thuộc đủ mọi phương diện trong quốc gia đang suy đồi đều đổ trên đức giáo hoàng.

Trong khi đó đức Grêgôriô lo chấn chỉnh Giáo hội. Các địa phận lộn xộn, Ngài ấn định lại ranh giới. Các đất đai thuộc giáo hoàng được quản trị hữu hiệu. Chính nhà ở của đức giáo hoàng cũng cần phải tái thiết. Nhưng không có gì đáng ghi nhớ hơn trong cách Đức giáo hoàng đương đầu với các vấn đề Giáo hội Đông và Tây, là việc Ngài nhấn mạnh đến quyền tối thượng của tòa thánh Rôma. Rất tôn trọng quyền của các giám mục trong các giáo phận, ngài kiên quyết bênh vực nguyên tắc tối thượng của thánh Phêrô. Đối với hoàng đế, Ngài rất tôn trọng uy quyền dân chính, nhưng cũng bảo vệ quyền lợi mình và của các dòng trong Giáo hội.

Thánh Grêgôriô canh tân phụng vụ rất nhiều. Ít nhất là Ngài đã đặt các "điểm" hành hương. Dầu qua nhiều lần tranh cãi, nhưng dưới ảnh hưởng của Ngài, ngày nay nhạc và nghi lễ Giáo hội vẫn còn mang danh Ngài: nhạc Grêgôriô, lễ Grêgôriô.

Thánh nhân còn là văn sĩ rất phong phú. Ngoài cuốn luân lý Ngài còn viết hai cuốn gồm những bài giảng về sách Ezechiel, một cuốn khác về những bài Phúc âm trong ngày, 4 cuốn đối thoại và một cuốn sau tập các phép lạ do các thánh người Ý thực hiện. Cuốn sách chăm lo mục vụ trình bày những điều mà cuộc sống một giám mục và một linh mục phải làm. Sau cùng là một sưu tập thư tín.

Thánh Grêgôriô còn được gọi là tông đồ nước Anh. Chính Ngài đã muốn đi truyền giáo để cải hóa luơng dân Saxon. Nhưng không đi được, năm 596 Ngài đã trao phó nhiệm vụ cho các tu sĩ đan viện thánh Andrê do thánh Augustinô Conterbury dẫn đầu.

Thánh Grêgôriô cả qua đời ngày 12 tháng 3 năm 604. Ngài được mai táng trong đại giáo đường thánh Phêrô. Ngôi mộ đầu tiên của Ngài mang bảng chữ Latinh tóm gọn đời Ngài, Ngài được gọi là "chánh án của Chúa". Các chánh án của Rôma đã qua đi. Chính đế quốc Rôma đang hồi hấp hối nhưng thánh Grêgôriô là điểm nối giữa thời các giáo phụ với thời các giáo hoàng, giữa vinh quang của thành Rôma lịch sử với vinh quang của kinh thành Thiên Chúa.

+ Lời nguyện

Lạy Chúa, Chúa luôn hướng dẫn và âu yếm chăm nom đoàn chiên Chúa. Xin nhận lời thánh Grêgôriô chuyển cầu, mà ban thần trí khôn ngoan cho các vị mục tử Chúa đã đặt làm đầu Hội thánh, và ban cho các ngài được niềm vui, vì thấy đoàn chiên phát triển không ngừng. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.